Get Adobe Flash player
Thứ bảy, 01/11/2014.
Sở Khoa học và Công nghệ Bình Định. Địa chỉ: 208 Diên Hồng, Thành phố Quy nhơn, Tỉnh Bình Định. Điện thoại : 056.3524791 - 056.3522075 * Fax: 056.3523661. Email: sokhcnbd@vnn.vn. Website www.skhcnbinhdinh.gov.vn

Tìm kiếm

Truy cập

  • Thành viên: 0
  • Khách: 2
  • Tổng số: 2
  • Lượt truy cập: 832506




Thực trạng các làng nghề của huyện Phù Cát tỉnh Bình Định

Làng nghề là một thực thể kinh tế văn hóa được hình thành và phát triển từ lâu đời. Trong quá trình lịch sử, trên địa bàn huyện Phù Cát đã hình thành và phát triển nhiều làng nghề thủ công truyền thống nổi tiếng như:  Làng nón Kiều An, Kiều Nguyên, Phong An, An Hành; làng võng trân Thái Phú, Thái Định, Cảnh An; làng gốm Vĩnh Trường, Chánh Thiện; làng đan đát Phú Hội, Phú Đa, Trung Chánh… đã từng một thời vang tiếng.

Theo số liệu thống kê, hiện nay trên địa bàn huyện Phù Cát có 08 làng nghề và đều là làng nghề truyền thống, trong đó có 02 làng nghề chế biến nông – lâm sản và 06 làng nghề chế biến hàng tiêu dùng, cụ thể: Làng nhang thôn Xuân Quang – xã Cát Tường; Làng dệt chiếu thôn Phú Hậu xã Cát Tiến và thôn Chánh Hậu – xã Cát Chánh; Làng bánh tráng và Làng nón ngựa thôn Phú Gia – xã Cát Tường; Làng bún bánh thôn An Phong – TT Ngô Mây; Làng đan đát thôn Phú Hiệp – xã Cát Tài và thôn Trung Chánh – xã Cát Minh.

Khu vực sản xuất từ làng nghề thu hút gần 1.830 hộ sản xuất trực tiếp, chiếm hơn 55% so với tổng số hộ trong làng nghề. Tổng vốn đầu tư của các hộ để làm nghề trong các làng nghề khoảng 6,6 tỷ đồng (vốn đầu tư này không tính đầu tư cho nhà xưởng, vì hầu hết các hộ ở làng nghề lấy nhà ở làm nơi sản xuất). Sản phẩm của làng nghề được sản xuất chủ yếu từ nguồn nguyên liệu sẵn có trong vùng, ngoài giá trị sử dụng thông thường còn có ý nghĩa quan trọng là giữ gìn và phát huy bản sắc dân tộc ở địa phương… thể hiện ở các mặt hàng như: nón ngựa Phú Gia, rổ, nia, dẹp bắt cá…Đặc biệt trong các làng nghề truyền thống ở Phù Cát hiện nay vẫn còn các nghệ  nhân, thợ giỏi, cha truyền con nối từ đời nay sang đời khác.

Các làng nghề tạo ra giá trị sản xuất công nghiệp chiếm tỷ trọng gần 12% so với giá trị sản xuất công nghiệp trên địa bàn toàn huyện, thu nhập bình quân của lao động có làm nghề cao nhất là 1.662.000 đồng/người/tháng, thấp nhất là 1.158.000 đồng/người/tháng. Với mức thu nhập này, thực tế làm giàu từ làng nghề ở Phù Cát hiện nay chưa nhiều nhưng làng nghề cũng đã đóng góp phần nhất định trong việc nâng cao mức sống vật chất, tinh thần cho dân cư ở đây. Nó cho thấy vai trò của làng nghề trong vấn đề xóa đói giảm nghèo và trong tương lai có thể vươn lên làm giàu được ở khu vực nông thôn nhờ phát triển sản xuất ngành nghề nông thôn.

Phần lớn lao động trong các làng nghề là lao động kiêm nhiệm, bên cạnh nghề làm nông theo mùa. Số lao động ngoài độ tuổi lao động tham gia làm nghề bằng ½ số lao động trong độ tuổi lao động tham gia làm nghề, trong đó lao động nữ chiếm ưu thế (hơn 66%). Điều này cho thấy đặc thù của các làng nghề truyền thống sản xuất mang tính thủ công, công việc nhẹ nhàng, nhưng cần có kỹ thuật khéo léo nên những người lớn tuổi và kể cả trẻ em vẫn có thể tham gia vào công việc để tăng thu nhập.

Mặc dù đã được hình thành và tồn tại qua thời gian dài trong lịch sử với những điều kiện về tiềm năng và những lợi thế nhất định, nhưng thực trạng các làng nghề của huyện Phù Cát vẫn còn nhiều khó khăn tồn tại:

Quy mô cơ sở sản xuất nhỏ; trang thiết bị kỹ thuật phần lớn đã lạc hậu, vốn ít – thiếu vốn đầu tư đổi mới thiết bị nên năng suất, chất lượng sản phẩm thấp, sản phẩm đơn điệu, giá thành cao dẫn đến sức cạnh tranh yếu.

Công tác tổ chức sản xuất thiếu khoa học, thiết kế mẫu mã hầu như chưa có, nếu có thì mang tính tự phát, nỗ lực cá nhân là chủ yếu; chưa có sản phẩm mũi nhọn; xúc tiến thương mại, khai thác thị trường chưa mạnh nên thị trường hạn hẹp, thiếu ổn định, xuất khẩu hạn chế. Một số sản phẩm có nguy cơ mất dần các giá trị truyền thống, tính độc đáo.

Lao động trong các làng nghề làm theo kinh nghiệm, kỹ năng nghề nghiệp không đều, số lao động có tay nghề cao còn ít, việc đào tạo truyền nghề chưa nhiều; chủ hộ phần lớn chưa qua những lớp bồi dưỡng, đào tạo kiến thức về quản trị nên lúng túng trong tổ chức sản xuất, trong tìm kiếm thị trường tiêu thụ và chưa đáp ứng yêu cầu phát triển trong tình hình mới. Sản xuất còn mang tính tự phát, tính chuyên môn hóa, hợp tác hóa chưa cao, chưa có quy hoạch để định hướng phát triển lâu dài.

Thiếu hỗ trợ của Nhà nước trong công tác đào tạo, cung cấp thông tin, cập nhật chủ trương, chính sách, đặc biệt tạo điều kiện tiêu thụ sản phẩm, khai thác nguyên vật liệu và các dịch vụ phục vụ phát triển làng nghề. Chưa hình thành các doanh nghiệp đầu mối cung cấp dịch vụ phát triển kinh doanh làng nghề.

Do tập quán sản xuất cũ, đại bộ phận các cơ sở làng nghề xen kẽ trong khu dân cư, mặt bằng sản xuất chật hẹp – dùng nơi ở làm nơi sản xuất. Người dân chưa quan tâm đúng mức đến vấn đề môi trường làng nghề. Chất thải sản xuất không được thu gom xử lý, gây ô nhiễm môi trường sinh thái.

Để khắc phục những khó khăn, tồn tại trên, đồng thời đẩy mạnh phát triển các làng nghề, chính quyền địa phương nên tiếp tục hướng dẫn thực hiện Quyết định số 09/2007/QĐ-UBND ngày 10 tháng 5 năm 2007 của UBND tỉnh về Quy định một số chính sách khuyến khích phát triển làng nghề tiểu thủ công nghiệp , đồng thời bám sát vào “Quy hoạch phát triển làng nghề trên địa bàn tỉnh Bình Định đến năm 2010 và tầm nhìn đến năm 2020” để làm định hướng cho sự phát triển các làng nghề của địa phương mình.

V.C.T.M.H

Thông báo

Tạp chí KH&CN